Trót rồi

                                       –Phùng Viễn–

Trót rồi cái rét mùa đông

Để ai rét từ trong lòng rét ra

Trót rồi cái rét tháng ba

Để áo chẳng ấm để ta biết nàng.

Trách ta, ta đã vội vàng

Để cho cái rét quất ngang đời mình

Giá xưa sông biết nên tình

Mang dòng nước ấm làm xinh đôi bờ.

Giá xưa trăng sáng trong mơ

Giá mây đừng dại làm mờ trăng thanh

Mong đời từng giọt trong lành

Mà ai giận dỗi, dỗ dành chẳng nghe.

Mong đông tiết chóng sang hè

Để cho đêm buốt bớt đe lạnh lùng

Nhúng vào sương lạnh vô cùng

Phơi trong giá rét mãi vùng tim gan.

Hết đông, bớt lạnh, đêm tàn

Bao giờ ấm lại muôn vàn như xưa

Trót rồi mưa nắng, nắng mưa…

 —

                                                                    Cửa Sông, mùa đông lạnh 29/1/2011

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s